Guest
Guest
Jun 14, 2026
7:38 AM
|
Hello everyone! Have a nice day!
Có bao giờ bạn rơi vào tình cảnh mà chỉ muốn độn thổ ngay lập tức vì cái sự “ngây thơ vô số tội” của mình chưa? Tôi thì vừa mới nếm trải cảm giác đó vào tối thứ Sáu tuần trước, trong một khung cảnh lãng mạn đúng kiểu phim Hàn, chỉ thiếu mỗi nam chính tài phiệt nữa thôi.
Chuyện là tôi có hẹn với anh người yêu mới quen qua mạng. Anh này profile đẹp như mơ, ảnh đại diện thì vuốt vuốt chải chải, giọng nói thì trầm ấm như mấy anh phát thanh viên đêm khuya. Tôi thì hăm hở lắm, trang điểm sương sương, chọn cái váy xinh nhất tủ, hy vọng một buổi tối ngọt ngào. Thế mà đời không như mơ, ngay khi ngồi vào bàn, anh ta lôi ngay cái điện thoại ra, bắt đầu kể lể về “cơ hội đổi đời” bằng một giọng đầy hưng phấn. Ban đầu tôi còn tưởng anh ta nói về đầu tư bất động sản hay chứng khoán gì cao siêu lắm, ai dè anh ta bảo: “Em biết không, chỉ cần vào OPEN88 (xem thêm tại: https://open88.spot/) là mọi thứ khác bọt ngay, tiền về như lũ quét”.
Thề luôn, lúc đó tôi chỉ muốn gọi ly cocktail mạnh nhất, đổ lên đầu anh ta rồi bỏ chạy. Đang ở cái không gian sang chảnh, nhạc jazz du dương mà ông anh lại thao thao bất tuyệt về mấy cái kèo cược, lại còn kèm theo mấy cái biểu đồ xanh đỏ tím vàng nhìn nhức cả mắt. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy trìu mến của tôi ban nãy đã chuyển thành ánh mắt nhìn một sinh vật lạ. Anh ta vẫn hăng say, tay quẹt quẹt màn hình, miệng thì “em xem này, lệnh này thắng chắc”, “nhìn cái cầu kìa, vào là tiền”.
Tôi mới hỏi lại với vẻ mặt ngây thơ nhất có thể: “Thế anh có thấy là nãy giờ em chưa hề uống được ngụm nước nào vì mải nghe anh thuyết trình về cái app này không?”. Anh ta khựng lại một giây, nhìn tôi, rồi lại cười hề hề: “Thì tranh thủ thôi, kiếm tiền là phải nhanh, chậm chân là mất cơ hội đấy”. Ôi mẹ ơi, lúc đó tôi mới nhận ra, hóa ra mình không phải là đối tượng hẹn hò, mình là đối tượng để anh ta chốt sale. Anh ta tưởng tôi là con nai vàng ngơ ngác để anh ta dắt mũi vào cái thế giới “làm giàu không khó” kia.
Đến lúc thanh toán, anh ta bảo: “Em thanh toán trước nhé, tí anh chuyển khoản lại qua ví, anh vừa tất tay vào một lệnh rồi nên số dư đang… hơi tạm thời khóa”. Đến đây thì tôi chịu hẳn. Tôi móc ví ra, thanh toán nhẹ nhàng, rồi đứng dậy bảo: “Anh cứ ngồi đây mà canh cầu, em về canh cái giường của em đây”. Tôi đi thẳng một mạch, không thèm quay đầu lại.
Về đến nhà, nằm vắt tay lên trán suy nghĩ, thấy cuộc đời đúng là hài hước. Người ta bảo yêu đương thời 4.0 là phải “check” kỹ, tôi thì lại đi tin vào cái vỏ bọc hào nhoáng của mấy anh chàng “tài chính công nghệ”. Mà cái sự đời nó trớ trêu, chính cái trải nghiệm dở khóc dở cười đó lại làm tôi nhớ mãi. Sau hôm đó, mỗi lần nghe thấy ai nhắc đến mấy cái từ kiểu “đổi đời nhanh”, “vốn ít lời nhiều” là tôi lại thấy buồn cười, lại nhớ cái điệu bộ hăng say của anh chàng đó khi tay cầm điện thoại, tay còn lại thì… không có ví.
Thôi thì cũng coi như một bài học đắt giá cho một buổi tối cuối tuần. Tôi vẫn xinh đẹp, vẫn yêu đời, chỉ là từ nay về sau, nếu ai mời đi hẹn hò mà thấy lôi điện thoại ra nói về “kèo thơm” là tôi xin phép “tắt điện” ngay từ vòng gửi xe. Còn cái tên OPEN88 đó, chắc chắn nó sẽ trở thành một kỷ niệm, hoặc đúng hơn là một “từ khóa cấm kỵ” trong cuốn từ điển yêu đương của tôi. Chẳng biết anh ta có giàu lên nhờ cái app đó không, nhưng chắc chắn là anh ta vừa mất đi một cơ hội hẹn hò với một cô nàng thú vị như tôi rồi. Đúng là cái giá của s
|